Đức Thắng's profileDF.thangldPhotosBlogListsMore ![]() | Help |
DF.thangld |
||||||
|
March 10 Quán game online ở Nhật: Nơi trú ẩn của những kẻ không nhà
Buồn! Bên Nhật Bản cũng có những người ngồi đồng chơi game như mình, nhưng bên đó họ làm vì không có sự lựa chọn nào khác, trong khi trường hợp mình là không có việc gì khác. Đôi khi cũng không hiểu lắm, sao lại có người chịu ngồi trong một căn phòng bẩn thỉu, tối tăm, ẩm ướt cùng với tiếng ù ù khó chịu của quạt máy tính trong nhiều ngày liền? Tởm! January 01 Mừng năm mới 2009
Lúc nào cũng xinh như thiên thần Tìm được chàng hoàng tử cho mình Và được quan tâm chăm sóc
Trông thật ngầu Dành ít thời gian cho vi tính hơn nữa Kẻo gặp phải tình trạng này Nhậu nhẹt ít đi Không thể hiện tinh thần đàn ông theo cách sai lầm đâu nhé
Party thật nhiều Đi đâu cũng thấy tình yêu Làm gì cũng hạnh phúc Tốt bụng với mọi người Không phân biệt tốt xấu December 22 Chuyện con nhện (viết thế cho bớt ý nghĩa đi)Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. December 15 Tribalwars 2: Thành côngMột ông bạn bỏ chơi tribalwars vì "mất quá nhiều thời gian" và "game khác hay hơn", để lại nick lastdra cho mình lastdra là thành viên của tribe :.SK.:, đồng minh thân cận của ARG! đã nói ở bài trước. Không thể nói thế được, vì midnight11, chủ tribe, luôn nói đến ARG! như một tượng đài đáng ngưỡng mộ, nói về các thành viên ARG! như những huyền thoại sống Thời buổi khó khăn! Ku kia chơi game xây toàn quân là quân, nhà cửa thì lộn tùng phèo cả lên, xây quân thì chậm. Phải một nửa thời gian đầu cuộc chiến mình ngồi chơi không vì không tuyển lính kịp. May mắn, SK quá xuất sắc, nửa thời gian sau, dân số đã hòm hòm, bắt đầu vác đi đánh thì đám kia phần thì hết quân chống cự, phần thì bỏ tribe và bị bao vây, lần lượt bị quân thắng trận cướp bóc phá hoại chiếm đóng. TMK rimmed (động từ, ý nói bị chiếm hết làng, game cho một làng mới nhỏ nhỏ ở ngoài rìa thế giới phát triển lại) Được nửa tháng phục hồi. Lúc này,SK bắt đầu có biến chuyển: đột nhiên midnight và các thành viên Hội đồng tối cao tuyên bố giải tán tribe, sáp nhập với A2A (Ash to Ash - Cát bụi trở về với cát bụi A2A thắng hẳn một tháng sau đó, nhưng lúc này ở tít bên trên góc phía Bắc bản đồ, một tribe tên KKND với lãnh đạo zytech tài tình nhận thấy sơ hở, quyết định gây chiến Gia nhập băng cướp biển ARG! ┌════┐ Kỳ 3: Những chuyện vui vui Thần tượng đây rồiFYI Trên đời này tôi ghét nhất ba loại người: giả dối, ném đá giấu tay và bần tiện. Cũng bởi vì tôi là đứa tiêu pha khá “bạt mạng”. Thích cái gì tôi sẽ gom góp mua bằng được, kể cả có phải chịu cả tháng ăn mì gói thay cơm. Thực ra, tôi vẫn phân biệt hai khái niệm “tiết kiệm” và “bần tiện” khá rõ ràng. Mấy đứa bạn tôi gia đình không giàu có, vẫn dè sẻn với bản thân, nhưng khi đi chơi chung chẳng bao giờ để đứa nào trả tiền thay mình. Tôi vẫn nhớ hôm đầu tiên chị họ tôi đưa ông anh rể tương lai ra mắt. Cả hội 5 người rủ nhau đi ăn ốc. Buổi đầu tiên ra mắt, chị tôi đứng lên trả tiền vì anh ấy không có tiền lẻ. Mấy đứa chúng tôi trố mắt nhìn, thực ra bà chủ quán thừa sức trả lại tiền cho anh ấy, nhưng chị tôi vội đứng ra. Anh ấy cũng đồng ý luôn, một cách vô cùng thoải mái. Tôi ấn tượng xấu ngay từ lần đầu gặp. Và quả thực sau này tiếp xúc nhiều, tôi phát hiện ra anh ấy rất keo kiệt. Tôi tự nhủ tránh xa kiểu người này ra. Vậy mà không hiểu sao, tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Lần đầu gặp anh, cái mác năng động cùng với chức danh Phóng viên của một kênh truyền hình làm tôi khá choáng. Anh sinh năm 1987, vừa học vừa làm partime mặc dù gia đình không khó khăn gì, theo anh nói là muốn “trải đời” sớm nên thực sự đã hút hồn tôi ngay lần đầu. Nhìn anh, tôi không tài nào tin nổi đó lại là loại người mình sợ phải “dính” vào bấy lâu nay. Thời gian đầu, hai đứa đi chơi với nhau rất vui vẻ. Anh hay tới trường đón tôi vào những hôm anh không phải đi làm bài. Anh đưa tôi đi ăn kem, uống hồng trà, lang thang khắp nơi. Nhưng rồi ngày nào, tuần nào cũng chỉ hồng trà, kem... Tôi bắt đầu thấy sợ những cốc hồng trà, sợ cái quán kem 5000/cốc mà lúc nào cũng phải ăn... Rồi cũng đến sinh nhật tôi. Khi đó chúng tôi đã yêu nhau được 2 tháng. Tôi không phải đứa hay đòi hỏi, nhưng ước muốn được đón sinh nhật cùng người yêu trong một quán ăn lãng mạn là điều chưa bao giờ tôi có được, thế nên tôi rất hy vọng anh sẽ khiến mình mãn nguyện vào đúng ngày chào đón tuổi 18. 2 đứa vào một quán đồ Ý khá đẹp. Tôi thầm nghĩ trong bụng mình thật may mắn khi có được anh người yêu lãng mạn đến thế. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp cho đến khi thanh toán, anh nhìn một lúc rồi nói nhỏ với tôi “Chia đôi em nhé, anh trót cho thằng bạn mượn tiền mua máy ảnh...” Tôi suýt làm đổ cả cốc nước quả vào váy, mặt tái đi nhưng vẫn bình tĩnh rút ví trả hết. Mặt mũi nào share tiền trước mặt phục vụ khi người ta vừa mang cây nến chúc mừng sinh nhật tôi cách đấy 15 phút. Giận lắm, nhưng nghĩ có lẽ anh thật thà cho bạn mượn tiền thật, tôi đành bỏ qua và mang chuyện này chôn chặt xuống đáy lòng, không dám kể với ai hết. Một lần hai đứa hẹn đi ăn trưa, anh dẫn tôi vào một quán cơm văn phòng trên đường Thái Hà. Cơm ở đây khá rẻ nhưng ăn không được ngon lắm. Tôi không vừa miệng nên ăn ít. Anh cũng luôn miệng chê món thịt làm mặn, món cá bị cháy nhưng vẫn ăn được hết suất cơm. Tôi ngạc nhiên thì anh đáp: “Mất tiền không ăn nó phí đi”. Đến khi sắp thanh toán, tôi đi vệ sinh, trở ra thấy anh đang mắng mỏ cô bé phụ bàn chừng bằng tuổi tôi. Hình như cô bé ấy làm đổ nước vào áo anh. Anh phùng má trợn mắt lên mắng, mặc cho nhà hàng rối rít xin lỗi vè cô bé lí nhí “Tại anh đột ngột đứng dậy mà”. Nhà hàng xin không lấy tiền cơm hai đứa, anh vẫn bức bối quay đi. Tôi nghe người quản lý gằn giọng “Tháng này trừ lương”. Cô bé kia tái mặt. Lúc nào cũng thấy anh rỗng ví như thế này (Hình minh hoạ) Ra khỏi quán, tôi hỏi vì sao anh lại bị đổ nước vào áo. Anh cười, nói cũng là tại anh. “Thế sao anh vẫn làm khó người ta thế?”, “Cơ hội không phải mất tiền cơm mà có thể bỏ qua sao em?”. Hôm ấy anh đi chơi cùng tôi với chiếc áo ướt nhưng vẫn luôn miệng hát vui vẻ vì đã tiết kiệm được 50 nghìn. Lòng tôi chợn lên một cảm giác vô cùng khó chịu. Nhưng ngoài chuyện đó ra, anh vẫn rất quan tâm, yêu thương tôi. Lại một lần nữa vì yêu mà tôi bỏ qua. Thế nhưng càng ngày tôi càng khó chịu với anh. Mỗi lần anh đi xe tôi (xe anh hay đưa cho anh trai dùng) lần nào cũng trả về cho tôi với chiếc bình xăng “báo động đỏ” mặc dù bao giờ tôi cũng đổ đầy bình. Đi chơi với đám bạn tôi, anh tỏ ra rất thoải mái, nhưng đã hai lần quên ví làm tôi phải chữa cháy rất vất vả. Sau mỗi lần như thế, anh lại nhanh quên, chẳng hề nhắc đến chuyện ấy lần nào. Vì ngại, tôi đành phải im lặng, không nói gì. Anh chẳng bao giờ tặng hoa hay quà cho tôi theo kiểu “nhân một ngày gì đó”. Không những chẳng bao giờ anh tặng tôi cả bó hoa mà khi tặng một bông, anh cũng luôn miệng kêu hoa hoét lãng phí. Tôi không đòi hỏi bó hoa phải quá to. Nhưng con gái đứa nào chả mong ít nhất một lần được ôm bó hoa to đùng mà khoe với đám bạn. Một lần tôi có việc cần tiền gấp mà bố mẹ chưa kịp gửi lên. Bạn bè cũng không có. Tôi nghĩ mãi mới bạo miệng vay anh, dù sao anh cũng là người yêu mà. Tôi không hề có ý định “xin”, chỉ vay rồi sẽ trả bởi tính tôi không bao giờ dây dưa chuyện tiền nong. Nhưng vừa hỏi xong, anh giẫy nảy “Anh làm gì có tiền!”... Ngượng, tự ái, tôi lảng ngay sang chuyện khác và muối mặt đi vay hàng xóm, chờ bố mẹ gửi lên sẽ trả. Dần dần dù yêu anh nhiều nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra hình như tôi đang là người “chủ chi”, còn anh “chủ trì” trong mọi tình huống. Hôm nào đi xem phim anh đều viện cớ làm xa, nhờ tôi lên mua vé hộ. Ăn uống cũng vậy, tôi rất ngại nói thẳng vì sợ anh tự ái, nhưng đến mức như thứ 7 vừa rồi thì có lẽ tôi nên xem lại tình yêu của mình liệu có đặt nhầm chỗ... Hôm đó, cả hội bạn anh rủ nhau đi ăn rồi đi chơi. Tôi cũng chơi cùng mọi người nên tham gia vui vẻ. Thường thì khi thanh toán, mỗi người góp một chút là đủ, hôm ấy đinh ninh đi cùng bạn anh, chắc chắn anh sẽ có trách nhiệm góp tiền nên tôi mang theo rất ít. Lúc thanh toán, bỗng nhiên anh đứng dậy đi vệ sinh. Chị phục vụ mang bill ra, mọi người lần lượt rút ví góp còn tôi vẫn ngồi yên, đầu tôi nóng lên vì cảm giác lo lắng, vì sợ một điều gì đó mà chính anh đang mang lại. Còn thiếu 200, nhưng thề có trời là trong túi tôi chỉ có 100 nghìn, anh thì vẫn mất hút trong nhà vệ sinh, chẳng lẽ tôi lại rút tờ 100 ra, biết nói với mọi người như thế nào bây giờ... Tôi hoảng loạn thực sự, nhưng may sao lúc ấy một anh bạn anh có vẻ hiểu nỗi thống khổ, sự xấu hổ đang biểu hiện rõ trên mặt tôi nên rút ví ra trả thêm cho đủ. Mọi người bấm nhau ra lấy xe, còn tôi chỉ muốn chui ngay xuống đất và biến mất ngay lập tức. Vừa bước ra cửa, anh hí hửng chạy ra, hỏi “Thanh toán chưa em, anh đợi người khác đi nên lâu quá...” Dù không nói nhưng tôi biết bạn bè anh đều nhìn tôi với ánh mắt thương hại như thế nào. Sau chuyện hôm đó, tôi tránh mặt anh và cứ băn khoăn mãi cho chuyện tình cảm của mình. Không gặp thì tôi lại nhớ anh da diết. Nhưng nếu cứ yêu kiểu này, có ngày tôi phải chui xuống hố vì xấu hổ mất. Liệu anh có đúng là dạng “ky bo, kẹt sỉ” mà tôi từng sợ khi gặp phải, hay chỉ là tôi quá suy nghĩ mà nghĩ xấu cho anh?? Ước gì mình được như anh ấy! December 04 TribalWars (1)Thời gian vừa rồi chẳng có sự kiện gì đặc sắc, quanh đi quẩn lại toàn thi với cử với đi phỏng vấn là hết ngày. Chẳng có gì để kể cả thôi nói chuyện tribalwars vậy Tribalwars là một game chiến thuật thời gian thực chơi trên trình duyệt web, tốt nhất là bằng firefox hoặc chrome. Thực ra, bản thân nội dung game cũng không hấp dẫn lắm, quanh đi quẩn lại chỉ là click click click vào mấy cái đường link: xây nhà cũng bấm, mà điều quân đi đánh nhau cũng bấm. Chưa kể thời gian chơi lại lâu, vài tháng có khi chưa là gì trong cái bản đồ thế giới rộng lớn của game. Nhưng có một điều đặc biệt, là game tạo ra một dạng mạng xã hội, một kiểu bang hội trong đó người chơi chat chit nói chuyện với nhau về đủ mọi thứ. Kinh nghiệm chơi game này bắt đầu từ tháng 4, thời điểm nhu cầu DotA của TNT giảm sút trầm trọng, trong khi mức độ nghiện ngập game của các thành viên lớn đến mức, nếu không có cái gì đó, cả nhóm sẽ phát điên lên mất. Và tribal wars xuất hiện như một game dễ chơi, không cần quá nhiều thời gian cày kéo nhưng lại giết được thời gian. Khi đó cả 5 ông tham gia World 19 (trong game, họ gọi server là world), người này cách người kia khoảng 200h ngựa do thám chạy. Nhóm tạo ra một tribe (bang, hội) đặt tên là Dreaming Fighters, tag name [TNT] và invite tất cả các player gần đó vào. Tất nhiên, đó là ý kiến tồi. Bởi vì phương tiện liên lạc chính của game là email và hệ thống diễn đàn, trong khi hai thành viên active nhất nhóm là DreamingFighter và tearingDevil lại không có kinh nghiệm điều hành chuyện này. Sau khoảng 1 tháng rưỡi chơi game, nếu như tearingDevil là người thành công nhất, thì DreamingFighter được chiều chuộng nhất tribe (với 2 thành viên tặng lại làng sau khi nghỉ chơi, một đống người gửi quân phòng thủ giúp khi hiểm nghèo). Nhưng như trên đã đề cập, TNT không có kinh nghiệm chơi game này. Đến tháng thứ hai, một tribe gần đó, K-47, do bị "đóng khung" - không thể phát triển được nữa vì xung quanh đều là các tribe khác to hơn hoặc đồng minh - quyết định rằng DreamingFighters không mạnh lắm, và tấn công. Cuộc chiến đầu tiên nổ ra. THUA! Ngay từ đợt tấn công đầu tiên DreamingFighter đã bị chiếm gần hết thành trì, chỉ còn duy nhất một cái do may mắn giết được nobleman nên sống sót. Nhưng quân thì hết sạch không còn một mống, đến tấn công cũng không được chứ đừng nói phòng thủ. Trong khi đó, nửa [TNT] bên tearingDevil vẫn bình lặng yên như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhờ đồng đội support nên sống được ít ngày bình lặng. Đến đêm hôm thứ tư, trong khi DreamingFighter đang mơ đến vương quốc DF thì... một gamer lợi dụng trời tối đang ngủ không chỉnh quân được mà vác noble sang chiếm làng. Quit this world! Đầu tháng 8, rủ được thêm mấy đứa peon nữa, chơi lại ở World 22. World này có thời gian xây dựng, di chuyển quân và khai thác tài nguyên chậm bằng nửa World 19. Một thế giới chậm chạp, không lo bị tập kích bất ngờ, cũng không ngu dốt đề chữ "I'm Vietnamese" để bọn họ tính giờ mình đi ngủ nữa. Trong khi mấy đứa bạn mỗi người chọn một tribe khoẻ khoẻ mà vào thì mình chọn một nhóm yếu ớt nhưng có tiềm năng. Lại ý kiến tồi! Lần này bị tribe tên gọi ARG! - những tên cướp biển - bao gồm các thành viên của tribe đang quản lý toàn bộ World 8 (ghê chưa) đẩy ra ngoài rìa thế giới. Xoá account! (Phần 2: Những thành công đầu tiên) November 02 Vì cuộc sống là không chờ đợiBạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi... Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...
Quay sang tôi, anh bảo: "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...". Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi... Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn... Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây... Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết. Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả. Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được... Lang thang - copy and paste *** Sống là không chờ đợi... Lúc này đang rất muốn đi bon chen, đú đởn, rất muốn lang thang blog của mọi người, muốn đi xem phim, rất muốn đi công viên Vầng Trăng để được chơi trò chơi và hét, muốn rất nhiều nhiều thứ... Định rằng thi xong sẽ xử lý tất cả những cái muốn đó này. Ơ nhưng sống là không chờ đợi cơ mà? Biết thế, có điều thứ hai là thi, những cái muốn đó không chờ thì ai học hộ cho nhỉ? Rốt cuộc thì vẫn phải mai mốt mới làm được thôi. Sống là không chờ đợi... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ bạn. Và... Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn? Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên? Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?... Mưa toĐược 2 hôm Hà Nội mưa to thích thế, tự nhiên được nghỉ thứ sáu, nộp document với slide Xử lý song song là XONG Mà ngồi nhà mới biết, cái mạng wireless đồ xịn ở nhà chết đứ đừ đừ mất tiêu mất, lờ đà lờ đờ lúc được lúc không. Ức tập 2 là đang chat ngon lành tự nhiên thấy im re, rồi vụt một cái cả đống message hiện ra, câu cuổi cùng là "đi đâu rồi". Đôi khi chẳng hiểu tại mạng lởm quá không nhận được tin nhắn, hay là bên kia không thèm chat nữa ( Một số người vẫn gọi mình là "bạn", xưng "tớ"... Một số người rủ đi xem phim chiều hôm thứ sáu, giờ mới biết là chẳng phải tốt bụng gì, chỉ là không về nhà được Nghe đồn có 1 bà bán hàng chợ Châu Long bị ngã xuống hồ Trúc Bạch. Không biết mai đi chạy qua chỗ đó có thấy bóng người mặc áo mưa đứng trên mặt nước không nhỉ Mấy cái ảnh copy trên internet Bè có lật không? Tay nơm tay cá, vụ này thắng to Ở đâu nông dân giàu như Việt Nam, cưỡi xe mẹc đi thả vó Cửa hàng khốn nạn trên phố Xuân Thuỷ này năm ngoái không sửa xe cho mình Những ai ngồi nhà AN UONG NGU NGHI ONLINE nếu muốn được kết nạp Đảng cần phải học tập hai em bé này
No folders have been shared yet.
|
|||||
|
|