Đức Thắng's profileDF.thangldPhotosBlogListsMore Tools Help

DF.thangld

There are no photo albums.

Đức Thắng Lưu

Location
Interests
Naive, slow thinking trying to be better
March 10

Quán game online ở Nhật: Nơi trú ẩn của những kẻ không nhà

Takeshi Yamashita trông chẳng có vẻ gì là một người vô gia cư. Từ chiếc quần Jeans anh mặc ngày thường cho đến bộ sơ mi kẻ kiểu hải quân tươm tất những ngày đi làm đều khiến anh toát lên phong cách của một cư dân Tokyo điển hình.

090209-ja1
Lối vào một quán game ở Tokyo.

Ấy thế mà chàng trai 26 tuổi này suốt một tháng qua, từ khi mất việc và bị đẩy ra khỏi khu ở trọ, đã tá túc trong quán game online hàng đêm, ngủ lại trên chiếc ghế tựa với màn hình máy tính trước mặt. 

Ngủ lại quán game rẻ hơn nhiều so với ẩn mình trong khách sạn, người ta vừa có thể truy cập Internet, giải trí bằng trò chơi, đọc hàng trăm cuốn truyện Manga, thậm chí còn có thể dùng cả lò vi sóng và tắm vòi hoa sen trước khi đi làm mỗi sáng. Với trường hợp của Takeshi, công việc hiện thời của anh là tất cả những gì người ta yêu cầu, từ quét dọn cho tới những việc vặt văn phòng.

Khi được hỏi sẽ sống như thế bao lâu nữa, chàng trai chỉ nhún vai: “Tôi hy vọng tình hình của Nhật Bản sẽ sớm được cải thiện. Thế hệ trẻ Nhật hiện chẳng có tiền, nhiều người còn chẳng có cả động lực làm việc. Tôi không có tiền, nhưng tôi có ước mơ”, Takeshi nói trong khi vẫn ngồi trên chiếc ghế với hàng dài truyện tranh trước mặt.

Mơ ước của Takeshi là gì? Đơn giản hơn suy nghĩ của nhiều người: “Đó là một công việc bình thường trong một văn phòng nào đó”.

Takeshi Yamashita chỉ là một trong rất nhiều “freeter” ở Nhật Bản (từ ghép từ free trong tiếng Anh và Arbiter – nhân công – trong tiếng Đức, nghĩa là nhân công không có việc). Họ là những người phải chịu hậu quả trực tiếp của cuộc khủng hoảng kinh tế đã giáng đòn đau xuống đất nước hoa anh đào trong năm qua. Giờ thì họ phải liên tục thay đổi công việc chỉ sau vài ngày.

090209-ja2
Một freeter trong quán game.

Kiếm được khoảng 1.000 yen mỗi giờ  (khoảng 190.000 đồng), freeter thường không đáp ứng được mức thuê nhà cao khủng khiếp ở Tokyo, một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới. Một căn hộ 30 m2 ở khu trung tâm thường có giá thuê lên đến 150.000 yen mỗi tháng (28 triệu đồng).

Nền kinh tế đang dần phục hồi, nhưng rất nhiều freeter đã bị thui chột các kỹ năng vốn có sau một thời gian dài làm những việc không chuyên. Hầu hết các công ty lại chỉ thích tuyển mộ những sinh viên vừa tốt nghiệp đại hoặc hoặc tuyển mộ nhân công rẻ ở các nước khác.

Là một chủ cửa hàng game Internet ở quận Ueno, Tokyo, ông Masami Takahashi có được cái nhìn khá tổng quan về các thay đổi xã hội nơi này. Trong góc quán của ông, nhiều người không đủ tiển trả cho chỗ ngồi như Takeshi đang ngủ trong đống hộp carton.

Trước đây, các nhân viên văn phòng thường đi nhậu say xỉn đến khuya và sau đó tìm một khách sạn để tá túc qua đêm. Nhưng giờ đây, họ nhảy vào các quán của Masami. Ông chủ quán cũng không ít lần phải cho các freeter vay tiền vì cảm thấy xót thương cho họ.

“Điều đó cho thấy hệ thống xã hội đã thay đổi thế nào. Tôi cảm thấy hơi buồn cho người Nhật”, Masami vừa nói vừa gãi đầu.

090209-ja3
Mỗi người đều có không gian riêng trong quán game Internet ở Nhật.

Khoảng từ 1.400 đến 2.400 yen (từ 270 nghìn đến 450 nghìn đồng) là giá mỗi đêm ở một quán game online Tokyo, đã bao gồm đồ uống có gas, TV, truyện tranh, truy cập Internet. Số tiền đó đủ khiến các nhà nghỉ trở lên lỗi thời. Giờ đây, mỗi tối thứ Sáu ở Shibuya, quận ăn chơi nổi tiếng nhất Nhật Bản, mọi quán Internet đèn mờ đều chật kín khách.

3 giờ sáng, tiếng ngáy của các freeter mặc áo vest vang lên trong quán, giày của họ xếp thành hàng dài ngay ngắn bên ngoài mỗi ô máy (bao gồm ghế tựa hoặc sofa, máy tính và mắc treo quần áo).

Trong đám này có cả những người phụ nữ trẻ mặc váy ngắn đi giày cao gót, vì lỡ chuyến tàu cuối mà phải ngủ lại. Thậm chí, người ta còn nhận thấy cả những người tận dụng sự kín đáo của quán vì lợi ích riêng. “Em thường đến đây với bạn trai. Hôm nay bọn em trốn học ở trường và vào quán này”, Naomi, một cô gái 16 tuổi mặc áo sơ mi trắng, váy ngắn kẻ ô và tất dài đến đầu gối, tâm sự.

Khẽ hất mái tóc nâu dài trên trán sang bên, Naomi kể em đã đến quán game với bạn trai từ hồi 15 tuổi và bảo bố mẹ rằng em ngủ lại ở nhà bạn. “Bọn em dành cả đêm trò chuyện và đọc Manga. Đến sáng bọn em lại đi học”.

Giống anh chàng Takeshi ở trên, các freeter không chỉ đến quán game để tìm nơi trú ẩn, mà còn đến để trốn tránh bị phát hiện.

“Họ không khác biệt gì so với những người trẻ tuổi khác”, Kazumasa Adachi, quản lý của một cửa hàng sang trọng, nơi nhân viên phục vụ mặc comple và đón khách với thái độ lịch sự như khách sạn, nói. “Họ chỉ có thể được nhận diện bằng túi đồ nặng trĩu bên mình. Họ khác với những người vô gia cư ở chỗ họ có những việc làm rẻ mạt, có chút ít tiền dắt túi”.

Hiện chưa có bất cứ thống kê nào về số lượng người không nhà cửa trú trong các quán Internet. Bộ phúc lợi Nhật Bản đã lên kế hoạch nghiên cứu về hiện tượng này. Hầu hết các freeter đều ở độ tuổi từ ngoài 20 đến gần 30 tuổi, sống trong các điểm game online 1,2 tháng trước khi kiếm được công việc thường xuyên.

Những người lớn tuổi hơn, nghèo hơn và thường cảm thấy xấu hổ không dám về nhà, thậm chí còn trú trong những địa điểm “dưới đáy của xã hội cyber”. Họ tìm kiếm đến những khu ngoại ô Tokyo như Kamata, thuê máy trong những quán không điều hòa, khói thuốc mù mịt với giá 100 yen mỗi giờ (19.000 đồng).

“Điều kiện ở những chỗ như thế này rất tệ. Bạn thậm chí không thể ngủ được”, một người khách xin giấu tên ở Kamata nói.

Nguồn: gamek.vn

Buồn! Bên Nhật Bản cũng có những người ngồi đồng chơi game như mình, nhưng bên đó họ làm vì không có sự lựa chọn nào khác, trong khi trường hợp mình là không có việc gì khác. Đôi khi cũng không hiểu lắm, sao lại có người chịu ngồi trong một căn phòng bẩn thỉu, tối tăm, ẩm ướt cùng với tiếng ù ù khó chịu của quạt máy tính trong nhiều ngày liền? Tởm!

January 01

Mừng năm mới 2009

new-year-cat-789661

 

  • Chúc các chị các em:

cat-angel 

Lúc nào cũng xinh như thiên thần

 541821_302175

Tìm được chàng hoàng tử cho mình

cute_cat

Và được quan tâm chăm sóc

 

  • Chúc các chàng trai:

funny-cat

Trông thật ngầu

 happy-new-year-from-key(1)

Dành ít thời gian cho vi tính hơn nữa

cat_on_computer_1

Kẻo gặp phải tình trạng này

 catbottle

Nhậu nhẹt ít đi

smoking_cat

Không thể hiện tinh thần đàn ông theo cách sai lầm đâu nhé

 

  • Chúc tất cả mọi người

  2155114645_a4b06669f3

Party thật nhiều

 339636404_e3f5d8ff65

  Đi đâu cũng thấy tình yêu

  377794101_2f31845033_o

Làm gì cũng hạnh phúc

  Cat Dog

Tốt bụng với mọi người

 Cat_and_Dog_-_the_Best_Friend

Không phân biệt tốt xấu

December 22

Chuyện con nhện (viết thế cho bớt ý nghĩa đi)

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.
Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.
Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.
Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.
Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm...

December 15

Tribalwars 2: Thành công

Một ông bạn bỏ chơi tribalwars vì "mất quá nhiều thời gian" và "game khác hay hơn", để lại nick lastdra cho mình applause. Tốt quá, vẫn còn muốn tiếp tục chơi game này. Thực ra mình nghĩ, bọn họ dù có chuyển game gì chăng nữa cũng chóng chán thôi. Đúng mà, chơi game trên trình duyệt web sẽ không có những cảnh bay nhảy như Counter Strike, những màn phối hợp đồng điệu tinh tế như DotA, hay những trận đánh hoành tráng như Starcraft. KHÔNG! Thay vào đó chỉ là những con số thoạt nhìn như vô hồn, những report với người ngoài "chẳng có ý nghĩa". Điểm hay của nó một phần là những giao tiếp trong game, những chủ đề vui vui bạn post lên diễn đàn, những bức thư "chia buồn" bạn gửi cho đối thủ vì bị mất một đám quân hoặc nướng cả núi tiền vào làng của bạn.

lastdra là thành viên của tribe :.SK.:, đồng minh thân cận của ARG! đã nói ở bài trước. Không thể nói thế được, vì midnight11, chủ tribe, luôn nói đến ARG! như một tượng đài đáng ngưỡng mộ, nói về các thành viên ARG! như những huyền thoại sống d'oh. Lúc mới chuyển nick, SK đang có chiến tranh với TMK (The Merry Kingdom).

Thời buổi khó khăn! Ku kia chơi game xây toàn quân là quân, nhà cửa thì lộn tùng phèo cả lên, xây quân thì chậm. Phải một nửa thời gian đầu cuộc chiến mình ngồi chơi không vì không tuyển lính kịp. May mắn, SK quá xuất sắc, nửa thời gian sau, dân số đã hòm hòm, bắt đầu vác đi đánh thì đám kia phần thì hết quân chống cự, phần thì bỏ tribe và bị bao vây, lần lượt bị quân thắng trận cướp bóc phá hoại chiếm đóng. TMK rimmed (động từ, ý nói bị chiếm hết làng, game cho một làng mới nhỏ nhỏ ở ngoài rìa thế giới phát triển lại) batting eyelashes. Đó là đầu tháng 7, lúc đang đi viết mấy cái website du lịch và sinh hoạt hè buổi tối.

Được nửa tháng phục hồi. Lúc này,SK bắt đầu có biến chuyển: đột nhiên midnight và các thành viên Hội đồng tối cao tuyên bố giải tán tribe, sáp nhập với A2A (Ash to Ash - Cát bụi trở về với cát bụi rolling on the floor). Cũng hay, vì khi đó đang nhen nhóm đề tài tốt nghiệp làm game text - based, muốn tham gia càng nhiều tribe càng tốt để biết thêm cách chơi nerd. Mới tuần đầu tiên sáp nhập, A2A lại gây chiến với ~IW~ (Invictus Warrior). Full quân trên 6 cái làng, lastdra tham chiến ngay đợt tấn công đầu tiên. 2 wave full quân, 1 train nobleman là 3, tất cả tiến đến làng 12 Viet Thanh (Việt Thanh). Hix! quân khu của lastdra quá là xa xôi cách trở, xa đến mức mà khi chạm mặt, điểm dừng chân chỉ còn là ngôi làng trống không. Biết bọn IW kém vậy, lúc đầu dành tiền xây nobleman có phải tha hồ chiếm làng không drooling. Kết thúc một tháng chiến sự liên miên (mà chủ yếu là cướp bóc), vương quốc lastdra đã lên đến con số 12 làng, gấp đôi thời điểm trước cuộc chiến. Đó là đầu tháng 9, chuẩn bị học kỳ cuối cùng MTA và ngày Quốc khánh đáng nhớ cowboy

A2A thắng hẳn một tháng sau đó, nhưng lúc này ở tít bên trên góc phía Bắc bản đồ, một tribe tên KKND với lãnh đạo zytech tài tình nhận thấy sơ hở, quyết định gây chiến rock on!. Những rạn nứt xuất hiện trong tribe, mở đầu bằng những bài viết dạng "whining and moaning" trên diễn đàn của lastdra về việc lãng phí quân tấn công - phòng thủ đánh mấy cái làng xa nhà đến cả 200 tiếng đồng hồ (dạ vâng, tiếng đồng hồ ngoài đời ấy) mà chưa chắc đã thắng sick. Một số thành viên SK cũ rời đi. Cũng chẳng muốn ở lại làm gì, vì rất ghét cách lãnh đạo của mấy ông chóp bu A2A, nhưng khi đó liên tiếp gặp phải chỉ trích của Missy Dark Kitty trên diễn đàn nên quyết định ở lại cãi (kinh nghiệm là, nếu ai đó than buồn than chán trên blog thì tốt nhất là nên nói cho người ta chửi lại, vậy còn vui hơn những lời chia buồn sáo rỗng dạng "TÔI LÀ ROBÔT, TÔI ĐỌC CÂU NÀY TRONG SÁCH, TÔI LẤY RA CHIA BUỒN VỚI BẠN" blah blah blah blah blah blah blah blah blah phbbbbt). Cuối tháng 11 dứt áo ra đi wave, 16 làng

Gia nhập băng cướp biển ARG! pirate*. Hoá ra các thành viên trong đó đều là những người lớn tuổi, có thể coi là có vai vế đáng kính trọng trong xã hội họ sống và phần đông là mấy sếp lớn thành đạt don't tell anyone. Thảo nào! Duy mỗi Dulcy là sinh viên giống mình (và đó còn là cô gái khá xinh xắn người Rumani với đôi mắt bốc lửa batting eyelashes). Tribalwars là về chiến tranh? Bởi vì thời điểm gia nhập chính là lúc họ đang đánh nhau to với PWoT (Pointless Waste of Time). 9/16 làng chuyên dụng xây quân tấn công, trong đó 3/9 xây nobleman chiếm đóng (04 Hong beo, 07 Hung ruoi và 03 Trang ga con silly). Khủng khiếp! Có những thời điểm, trên màn hình hiện ra đến 1038 đợt quân đến 16 cái làng xinh xinh của lastdra (toàn fake, nhà vẫn xa lắm loser). Hôm kia lên diễn đàn thấy tit "ARG! Declare Victory over PWoT". Từ lúc bắt đầu đến giờ toàn thắng cool! 22 làng, đang đến hồi cướp phá

┌════┐
!   DF    !
╘T█▓T╛
I█▓I
]█▓[
I█▓I
]█▓[
I█▓I
╘╗____╔╝█▓╚╗____╔╛
]═|▓▓▓║Thangld║▓▓▓|═[
┌╜‾‾‾‾╚╗░▒╔╝‾‾‾‾╙┐
║░▒║
║░▒║
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
|░▒|
\ X /
\▼/
\/

Kỳ 3: Những chuyện vui vui

Thần tượng đây rồi

FYI

Trên đời này tôi ghét nhất ba loại người: giả dối, ném đá giấu tay và bần tiện. Cũng bởi vì tôi là đứa tiêu pha khá “bạt mạng”. Thích cái gì tôi sẽ gom góp mua bằng được, kể cả có phải chịu cả tháng ăn mì gói thay cơm. Thực ra, tôi vẫn phân biệt hai khái niệm “tiết kiệm” và “bần tiện” khá rõ ràng. Mấy đứa bạn tôi gia đình không giàu có, vẫn dè sẻn với bản thân, nhưng khi đi chơi chung chẳng bao giờ để đứa nào trả tiền thay mình.

Tôi vẫn nhớ hôm đầu tiên chị họ tôi đưa ông anh rể tương lai ra mắt. Cả hội 5 người rủ nhau đi ăn ốc. Buổi đầu tiên ra mắt, chị tôi đứng lên trả tiền vì anh ấy không có tiền lẻ. Mấy đứa chúng tôi trố mắt nhìn, thực ra bà chủ quán thừa sức trả lại tiền cho anh ấy, nhưng chị tôi vội đứng ra. Anh ấy cũng đồng ý luôn, một cách vô cùng thoải mái. Tôi ấn tượng xấu ngay từ lần đầu gặp. Và quả thực sau này tiếp xúc nhiều, tôi phát hiện ra anh ấy rất keo kiệt. Tôi tự nhủ tránh xa kiểu người này ra. Vậy mà không hiểu sao, tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa.

Lần đầu gặp anh, cái mác năng động cùng với chức danh Phóng viên của một kênh truyền hình làm tôi khá choáng. Anh sinh năm 1987, vừa học vừa làm partime mặc dù gia đình không khó khăn gì, theo anh nói là muốn “trải đời” sớm nên thực sự đã hút hồn tôi ngay lần đầu. Nhìn anh, tôi không tài nào tin nổi đó lại là loại người mình sợ phải “dính” vào bấy lâu nay. Thời gian đầu, hai đứa đi chơi với nhau rất vui vẻ. Anh hay tới trường đón tôi vào những hôm anh không phải đi làm bài. Anh đưa tôi đi ăn kem, uống hồng trà, lang thang khắp nơi. Nhưng rồi ngày nào, tuần nào cũng chỉ hồng trà, kem... Tôi bắt đầu thấy sợ những cốc hồng trà, sợ cái quán kem 5000/cốc mà lúc nào cũng phải ăn...

Rồi cũng đến sinh nhật tôi. Khi đó chúng tôi đã yêu nhau được 2 tháng. Tôi không phải đứa hay đòi hỏi, nhưng ước muốn được đón sinh nhật cùng người yêu trong một quán ăn lãng mạn là điều chưa bao giờ tôi có được, thế nên tôi rất hy vọng anh sẽ khiến mình mãn nguyện vào đúng ngày chào đón tuổi 18.

2 đứa vào một quán đồ Ý khá đẹp. Tôi thầm nghĩ trong bụng mình thật may mắn khi có được anh người yêu lãng mạn đến thế. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp cho đến khi thanh toán, anh nhìn một lúc rồi nói nhỏ với tôi “Chia đôi em nhé, anh trót cho thằng bạn mượn tiền mua máy ảnh...” Tôi suýt làm đổ cả cốc nước quả vào váy, mặt tái đi nhưng vẫn bình tĩnh rút ví trả hết. Mặt mũi nào share tiền trước mặt phục vụ khi người ta vừa mang cây nến chúc mừng sinh nhật tôi cách đấy 15 phút. Giận lắm, nhưng nghĩ có lẽ anh thật thà cho bạn mượn tiền thật, tôi đành bỏ qua và mang chuyện này chôn chặt xuống đáy lòng, không dám kể với ai hết.

Một lần hai đứa hẹn đi ăn trưa, anh dẫn tôi vào một quán cơm văn phòng trên đường Thái Hà. Cơm ở đây khá rẻ nhưng ăn không được ngon lắm. Tôi không vừa miệng nên ăn ít. Anh cũng luôn miệng chê món thịt làm mặn, món cá bị cháy nhưng vẫn ăn được hết suất cơm. Tôi ngạc nhiên thì anh đáp: “Mất tiền không ăn nó phí đi”. Đến khi sắp thanh toán, tôi đi vệ sinh, trở ra thấy anh đang mắng mỏ cô bé phụ bàn chừng bằng tuổi tôi. Hình như cô bé ấy làm đổ nước vào áo anh. Anh phùng má trợn mắt lên mắng, mặc cho nhà hàng rối rít xin lỗi vè cô bé lí nhí “Tại anh đột ngột đứng dậy mà”. Nhà hàng xin không lấy tiền cơm hai đứa, anh vẫn bức bối quay đi. Tôi nghe người quản lý gằn giọng “Tháng này trừ lương”. Cô bé kia tái mặt.

loidung220908.

Lúc nào cũng thấy anh rỗng ví như thế này (Hình minh hoạ)

Ra khỏi quán, tôi hỏi vì sao anh lại bị đổ nước vào áo. Anh cười, nói cũng là tại anh. “Thế sao anh vẫn làm khó người ta thế?”, “Cơ hội không phải mất tiền cơm mà có thể bỏ qua sao em?”. Hôm ấy anh đi chơi cùng tôi với chiếc áo ướt nhưng vẫn luôn miệng hát vui vẻ vì đã tiết kiệm được 50 nghìn. Lòng tôi chợn lên một cảm giác vô cùng khó chịu. Nhưng ngoài chuyện đó ra, anh vẫn rất quan tâm, yêu thương tôi. Lại một lần nữa vì yêu mà tôi bỏ qua.

Thế nhưng càng ngày tôi càng khó chịu với anh. Mỗi lần anh đi xe tôi (xe anh hay đưa cho anh trai dùng) lần nào cũng trả về cho tôi với chiếc bình xăng “báo động đỏ” mặc dù bao giờ tôi cũng đổ đầy bình. Đi chơi với đám bạn tôi, anh tỏ ra rất thoải mái, nhưng đã hai lần quên ví làm tôi phải chữa cháy rất vất vả. Sau mỗi lần như thế, anh lại nhanh quên, chẳng hề nhắc đến chuyện ấy lần nào. Vì ngại, tôi đành phải im lặng, không nói gì.

Anh chẳng bao giờ tặng hoa hay quà cho tôi theo kiểu “nhân một ngày gì đó”. Không những chẳng bao giờ anh tặng tôi cả bó hoa mà khi tặng một bông, anh cũng luôn miệng kêu hoa hoét lãng phí. Tôi không đòi hỏi bó hoa phải quá to. Nhưng con gái đứa nào chả mong ít nhất một lần được ôm bó hoa to đùng mà khoe với đám bạn.

Một lần tôi có việc cần tiền gấp mà bố mẹ chưa kịp gửi lên. Bạn bè cũng không có. Tôi nghĩ mãi mới bạo miệng vay anh, dù sao anh cũng là người yêu mà. Tôi không hề có ý định “xin”, chỉ vay rồi sẽ trả bởi tính tôi không bao giờ dây dưa chuyện tiền nong. Nhưng vừa hỏi xong, anh giẫy nảy “Anh làm gì có tiền!”... Ngượng, tự ái, tôi lảng ngay sang chuyện khác và muối mặt đi vay hàng xóm, chờ bố mẹ gửi lên sẽ trả. Dần dần dù yêu anh nhiều nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra hình như tôi đang là người “chủ chi”, còn anh “chủ trì” trong mọi tình huống. Hôm nào đi xem phim anh đều viện cớ làm xa, nhờ tôi lên mua vé hộ. Ăn uống cũng vậy, tôi rất ngại nói thẳng vì sợ anh tự ái, nhưng đến mức như thứ 7 vừa rồi thì có lẽ tôi nên xem lại tình yêu của mình liệu có đặt nhầm chỗ...

Hôm đó, cả hội bạn anh rủ nhau đi ăn rồi đi chơi. Tôi cũng chơi cùng mọi người nên tham gia vui vẻ. Thường thì khi thanh toán, mỗi người góp một chút là đủ, hôm ấy đinh ninh đi cùng bạn anh, chắc chắn anh sẽ có trách nhiệm góp tiền nên tôi mang theo rất ít. Lúc thanh toán, bỗng nhiên anh đứng dậy đi vệ sinh. Chị phục vụ mang bill ra, mọi người lần lượt rút ví góp còn tôi vẫn ngồi yên, đầu tôi nóng lên vì cảm giác lo lắng, vì sợ một điều gì đó mà chính anh đang mang lại. Còn thiếu 200, nhưng thề có trời là trong túi tôi chỉ có 100 nghìn, anh thì vẫn mất hút trong nhà vệ sinh, chẳng lẽ tôi lại rút tờ 100 ra, biết nói với mọi người như thế nào bây giờ... Tôi hoảng loạn thực sự, nhưng may sao lúc ấy một anh bạn anh có vẻ hiểu nỗi thống khổ, sự xấu hổ đang biểu hiện rõ trên mặt tôi nên rút ví ra trả thêm cho đủ. Mọi người bấm nhau ra lấy xe, còn tôi chỉ muốn chui ngay xuống đất và biến mất ngay lập tức. Vừa bước ra cửa, anh hí hửng chạy ra, hỏi “Thanh toán chưa em, anh đợi người khác đi nên lâu quá...”

Dù không nói nhưng tôi biết bạn bè anh đều nhìn tôi với ánh mắt thương hại như thế nào. Sau chuyện hôm đó, tôi tránh mặt anh và cứ băn khoăn mãi cho chuyện tình cảm của mình. Không gặp thì tôi lại nhớ anh da diết. Nhưng nếu cứ yêu kiểu này, có ngày tôi phải chui xuống hố vì xấu hổ mất. Liệu anh có đúng là dạng “ky bo, kẹt sỉ” mà tôi từng sợ khi gặp phải, hay chỉ là tôi quá suy nghĩ mà nghĩ xấu cho anh??


Ước gì mình được như anh ấy!

December 04

TribalWars (1)

bg-paladin

Thời gian vừa rồi chẳng có sự kiện gì đặc sắc, quanh đi quẩn lại toàn thi với cử với đi phỏng vấn là hết ngày. Chẳng có gì để kể cả thôi nói chuyện tribalwars vậy

Tribalwars là một game chiến thuật thời gian thực chơi trên trình duyệt web, tốt nhất là bằng firefox hoặc chrome. Thực ra, bản thân nội dung game cũng không hấp dẫn lắm, quanh đi quẩn lại chỉ là click click click vào mấy cái đường link: xây nhà cũng bấm, mà điều quân đi đánh nhau cũng bấm. Chưa kể thời gian chơi lại lâu, vài tháng có khi chưa là gì trong cái bản đồ thế giới rộng lớn của game. Nhưng có một điều đặc biệt, là game tạo ra một dạng mạng xã hội, một kiểu bang hội trong đó người chơi chat chit nói chuyện với nhau về đủ mọi thứ.

Kinh nghiệm chơi game này bắt đầu từ tháng 4, thời điểm nhu cầu DotA của TNT giảm sút trầm trọng, trong khi mức độ nghiện ngập game của các thành viên lớn đến mức, nếu không có cái gì đó, cả nhóm sẽ phát điên lên mất. Và tribal wars xuất hiện như một game dễ chơi, không cần quá nhiều thời gian cày kéo nhưng lại giết được thời gian. Khi đó cả 5 ông tham gia World 19 (trong game, họ gọi server là world), người này cách người kia khoảng 200h ngựa do thám chạy. Nhóm tạo ra một tribe (bang, hội) đặt tên là Dreaming Fighters, tag name [TNT] và invite tất cả các player gần đó vào.

Tất nhiên, đó là ý kiến tồi. Bởi vì phương tiện liên lạc chính của game là email và hệ thống diễn đàn, trong khi hai thành viên active nhất nhóm là DreamingFighter và tearingDevil lại không có kinh nghiệm điều hành chuyện này. Sau khoảng 1 tháng rưỡi chơi game, nếu như tearingDevil là người thành công nhất, thì DreamingFighter được chiều chuộng nhất tribe (với 2 thành viên tặng lại làng sau khi nghỉ chơi, một đống người gửi quân phòng thủ giúp khi hiểm nghèo). Nhưng như trên đã đề cập, TNT không có kinh nghiệm chơi game này. Đến tháng thứ hai, một tribe gần đó, K-47, do bị "đóng khung" - không thể phát triển được nữa vì xung quanh đều là các tribe khác to hơn hoặc đồng minh - quyết định rằng DreamingFighters không mạnh lắm, và tấn công. Cuộc chiến đầu tiên nổ ra.

THUA! Ngay từ đợt tấn công đầu tiên DreamingFighter đã bị chiếm gần hết thành trì, chỉ còn duy nhất một cái do may mắn giết được nobleman nên sống sót. Nhưng quân thì hết sạch không còn một mống, đến tấn công cũng không được chứ đừng nói phòng thủ. Trong khi đó, nửa [TNT] bên tearingDevil vẫn bình lặng yên như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhờ đồng đội support nên sống được ít ngày bình lặng. Đến đêm hôm thứ tư, trong khi DreamingFighter đang mơ đến vương quốc DF thì... một gamer lợi dụng trời tối đang ngủ không chỉnh quân được mà vác noble sang chiếm làng. Quit this world!

Đầu tháng 8, rủ được thêm mấy đứa peon nữa, chơi lại ở World 22. World này có thời gian xây dựng, di chuyển quân và khai thác tài nguyên chậm bằng nửa World 19. Một thế giới chậm chạp, không lo bị tập kích bất ngờ, cũng không ngu dốt đề chữ "I'm Vietnamese" để bọn họ tính giờ mình đi ngủ nữa.

Trong khi mấy đứa bạn mỗi người chọn một tribe khoẻ khoẻ mà vào thì mình chọn một nhóm yếu ớt nhưng có tiềm năng.  Lại ý kiến tồi! Lần này bị tribe tên gọi ARG! - những tên cướp biển - bao gồm các thành viên của tribe đang quản lý toàn bộ World 8 (ghê chưa) đẩy ra ngoài rìa thế giới. Xoá account!

(Phần 2: Những thành công đầu tiên)

November 02

Vì cuộc sống là không chờ đợi

Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo: Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp... Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói: Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc! Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi... Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan. Vợ anh vừa mới qua đời...

Quay sang tôi, anh bảo: "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...".

Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...

Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa. Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn... Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc. Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm... Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa... tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích... Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...

Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ. Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường). Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây...

Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu). Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn. Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.

Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.

Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu. Nếu bạn quá bận đến độ bạn không thể dành ra vài phút để copy và gởi bản văn này đến cho ai khác, rồi tự nhủ "mai mốt tôi sẽ gửi" thì mai mốt đó có thể là một ngày thật xa hoặc là bạn sẽ không bao giờ gửi được...

Lang thang - copy and paste

***

Sống là không chờ đợi...

Lúc này đang rất muốn đi bon chen, đú đởn, rất muốn lang thang blog của mọi người, muốn đi xem phim, rất muốn đi công viên Vầng Trăng để được chơi trò chơi và hét, muốn rất nhiều nhiều thứ... Định rằng thi xong sẽ xử lý tất cả những cái muốn đó này.

Ơ nhưng sống là không chờ đợi cơ mà?

Biết thế, có điều thứ hai là thi, những cái muốn đó không chờ thì ai học hộ cho nhỉ? Rốt cuộc thì vẫn phải mai mốt mới làm được thôi.

Sống là không chờ đợi... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ bạn.

Và...

Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người bạn?
Sao phải đợi được yêu rồi mới đem lòng yêu người?
Sao phải đợi có một chỗ làm tốt mới bắt đầu công việc?
Sao phải đợi có thật nhiều rồi mới chia sẻ một chút?

Sao phải đợi thất bại mới nhớ đến một lời khuyên?
Sao phải đợi một nỗi đau rồi mới nhớ đến một lời ước nguyện?
Sao phải đợi có thời gian mới đem sức mình ra phục vụ?
Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể rằng bạn không biết bạn sẽ đợi đến bao lâu.

Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?...
Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.
Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à

Mưa to

vit trong nha

Được 2 hôm Hà Nội mưa to thích thế, tự nhiên được nghỉ thứ sáu, nộp document với slide Xử lý song song là XONG big hug, không phải vác xác đến trường báo cáo devil. Phố xá thì đầy những nước là nước, thỉnh thoảng có cái ôtô lướt như bay qua, sóng vỗ vào nhà cứ như ở biển ý day dreaming. Hình như năm nay chưa ra biển phát nào, thấy nhớ Đồ Sơn ghê blushing!!! Buổi sáng lười quá, ngồi nhà đến 9h định ra ngoài thì ngập mất rồi, bị mẹ bắt nhốt không cho đi đâu nữa. Trong khi mình chẳng có gì làm, mạng đứt, ngồi nhà xem TV chán ơi là chán buồn quá là buồn thì một số người ra ngoài tắm mưa, lội nước, mà mồm cứ xoen xoét ra là "khổ lắm", là "bơi trên đường", "lặn lội thân cò" vân vân và vân vân thinking. Khổ thế ai chẳng muốn khổbatting eyelashes.

Mà ngồi nhà mới biết, cái mạng wireless đồ xịn ở nhà chết đứ đừ đừ mất tiêu mất, lờ đà lờ đờ lúc được lúc không. Ức tập 2 là đang chat ngon lành tự nhiên thấy im re, rồi vụt một cái cả đống message hiện ra, câu cuổi cùng là "đi đâu rồi". Đôi khi chẳng hiểu tại mạng lởm quá không nhận được tin nhắn, hay là bên kia không thèm chat nữa (at wits' end)

Một số người vẫn gọi mình là "bạn", xưng "tớ"... whew!

Một số người rủ đi xem phim chiều hôm thứ sáu, giờ mới biết là chẳng phải tốt bụng gì, chỉ là không về nhà được devil muốn có người chịu trận cùng phbbbbt

Nghe đồn có 1 bà bán hàng chợ Châu Long bị ngã xuống hồ Trúc Bạch. Không biết mai đi chạy qua chỗ đó có thấy bóng người mặc áo mưa đứng trên mặt nước không nhỉ nail biting. Mới có hôm trước kể chuyện có cô gái cứ thế trầm mình xuống hồ rồi không thấy lên, hôm nay đã lại thêm người nữa. Một mìnhngồi mãi dưới hồ chắc buồn lắm, giờ có thêm bà hàng thịt nữa tha hồ mà buôn whistling

Mấy cái ảnh copy trên internet

xe bus

Bè có lật không?

 bat ca

Tay nơm tay cá, vụ này thắng to

 xe mec

Ở đâu nông dân giàu như Việt Nam, cưỡi xe mẹc đi thả vó

sua xe

Cửa hàng khốn nạn trên phố Xuân Thuỷ này năm ngoái không sửa xe cho mình

 hoc sinh di hoc

Những ai ngồi nhà AN UONG NGU NGHI ONLINE nếu muốn được kết nạp Đảng cần phải học tập hai em bé này

October 31

Hội mưa

 IMG0186A

Bãi biển?

IMG0178A

IMG0179A

 IMG0180A

Bằng lăng trong gió bão

 IMG0181A

Đảo Phạm Hồng Thái

 IMG0182A

Canô?

 IMG0187A

 IMG0188A

 IMG0189A

Thi gan

October 28

Kinh dị: Một vụ hiếp dâm tập thể diễn ra ngay trên đường phố Hà Nội

Một vụ án hi hữu, nạn nhân bị hơn 6 tên yêu râu xanh dở trò đồi bạo ngay trên phố kinh hoang

6l3fvaa

 6sgoyyt

 6woihx5

6ww1ves

 71hc38w

 

Windows Media Player

No folders have been shared yet.